bao-ve-tai-san-tri-tue

Doanh nghiệp Việt Nam trước đây đã để mất nhiều thương hiệu, mẫu mã bao bì, kiểu dáng công nghiệp của sản phẩm, sáng chế… do “ngại” đăng ký xác lập quyền. Qua những bài học nhiều “thương đau” mà việc ý thức về đăng ký bảo hộ dần được cải thiện, nhận được sự quan tâm hơn từ Doanh nghiệp, cá nhân hoạt động kinh doanh.

Khi hoạt động liên quan đến sở hữu trí tuệ được quan tâm hơn, đồng nghĩa với việc Doanh nghiệp đã tự bảo vệ tài sản trí tuệ của mình, nhất là những tranh chấp liên quan đến quốc tế.

Bài học đáng giá về việc tự bảo vệ tài sản trí tuệ của mình bằng pháp luật

Đó là câu chuyện của Doanh nghiệp võng xếp Duy Lợi, khi mà Doanh nghiệp có thể tự bảo vệ mình sau 2 lần “xâm phạm” tại Mỹ và Nhật Bản về vấn đề tranh chấp về sở hữu trí tuệ

Duy Lợi xử lý xâm phạm tại Nhật Bản

Đầu tiên là vào năm 2000, đây là thời gian mà võng xếp Duy Lợi rất được ưa chuộng không chỉ ở thị trường Việt Nam, mà còn được đánh giá cao và đón nhận đông đảo ở nhiều quốc gia khác Trung Quốc, Đài Loan, Nhật Bản

Cũng chính vào thời gian này, khi doanh số bán của võng xếp Duy Lợi đang tăng vọt thì doanh nghiệp nhận được thông báo từ nhóm Johnson Miki của Nhật Bản yêu cầu phải dừng ngay việc sản xuất loại võng xếp này, hoặc nếu tiếp tục sản xuất và xuất khẩu vào thị trường Nhật Bản thì Duy Lợi phải trả cho nhóm Johnson Miki 4 đôla/sản phẩm. Nếu không Miki sẽ kiện đến cùng, Duy Lợi không chỉ bị cấm bán hàng ở Nhật Bản mà còn bị ngăn chặn phân phối tại 112 quốc gia thành viên thuộc Hiệp hội sáng chế Quốc tế, với lý do “Công ty Duy Lợi đã xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp”.

Thời điểm năm 2000, việc hiểu biết về quyền sở hữu trí tuệ còn nhiều hạn chế, việc bảo vệ tài sản trí tuệ và việc xử lý xâm phạm đối với quyền này lại càng mới mẻ đối với các doanh nghiệp Việt Nam. Hầu hết khi vướng vào những vụ rắc rối thế này, nhất là có sự phản kháng từ phía doanh nghiệp nước ngoài, doanh nghiệp Việt Nam thường “ngậm ngùi cho qua” và tự rút lui, tâm lý sợ kiện tụng cũng là một lý do thất bại của doanh nghiệp Việt thời bấy giờ. Biết được những điểm yếu này, phía Miki của Nhật Bản “mạnh dạn” gây ra tranh chấp đó với phía Duy Lợi.

Tuy nhiên, ông Lâm Tấn Lợi, Giám đốc công ty võng xếp Duy Lợi đã rất chặt chẽ đối với việc xác lập các quyền sở hữu công nghiệp. Trong đó bao gồm việc bảo hộ nhãn hiệu hàng hóa, bản quyền và đặc biệt là ông chú trọng vào việc bảo hộ kiểu dáng công ngiệp và bằng sáng chế cho sản phẩm của ông. Chính vì vậy mà ông có bằng chứng đầy đủ để phản bác và chứng mình được quyền của mình lên Cơ quan sáng chế Nhật Bản.

Kết quả là cơ quan sáng chế đã Nhật Bản đã phải hủy bỏ văn bằng giải pháp hữu ích “Khung võng tiện dụng” của nhóm Miki. Tháng 3 năm 2003, thương hiệu võng xếp Duy Lợi được trả lại tất cả các quyền về sở hữu công nghiệp và khai thông hàng hóa thị trường tại Nhật Bản.

duy-loi-xu-ly-xam-pham

 

Duy Lợi xử lý xâm phạm tại Mỹ

Sự việc tương tự như ở Nhật Bản diễn ra lần 2 đối với Duy Lợi là ở thị trường Mỹ. Tại thị trường Mỹ, Duy Lợi chỉ xuất hàng sang một lần và sau đó không nhận thêm được bất kỳ tin tức phản hồi gì từ Mỹ. Công ty Duy Lợi thấy tình hình bất thường, và tiến hành tìm hiểu mới phát hiện ra có một doanh nghiệp tại mỹ do ông Chung Sen Wu là người đại diện đứng ra đăng ký sáng chế sản phẩm võng xếp có cấu trúc và tính năng y chang sản phẩm của công ty Duy Lợi, Cơ quan sáng chế tại Mỹ đã cấp bằng cho ông Chung Sen Wu này, vì thế mà võng xếp Duy Lợi sau đó không được xuất vào thị trường Mỹ.

Đối mặt với vụ việc này, ông Lâm Tấn Lợi đã đích thân sang Mỹ để yêu cầu cơ quan sáng chế hủy hiệu lực của bằng sáng chế mà cơ quan này đã cấp cho ông Chung Sen Wu, với bằng chứng là các văn bằng độc quyền liên quan đến sản phẩm mà ông Lâm Tấn Lợi đã được Cục sở hữu trí tuệ Việt Nam cấp từ năm 2000. Sau hơn một năm theo đuổi đơn, ông Lợi đã tìm lại được công bằng cho chính thương hiệu võng xếp đầy tâm huyết của mình.

Câu chuyện về sản phẩm võng xếp Duy Lợi là một ví dụ về tầm quan trọng trong việc doanh nghiệp tự bảo vệ chính tài sản trí tuệ của mình bằng pháp luật. Việc không đăng ký hoặc chậm trễ đăng ký nhãn hiệu, kiểu dáng công nghiệp hay sáng chế,… rất có thể doanh nghiệp sẽ mất đi cơ hội để thực hiện được việc xác lập các quyền sở hữu đó. Doanh nghiệp khi mất đi quyền đăng ký bảo hộ cho chính tài sản trí tuệ của mình thì hậu quả sẽ rất khó lường, đơn cử là việc khai thác lợi ích từ những sản phẩm của doanh nghiệp mình.

Trong câu chuyện của võng xếp công ty Duy Lợi, nếu doanh nghiệp này không đăng ký hoặc chậm đăng ký độc quyền kiểu dáng công nghiệp từ khi sản phẩm mới hình thành thì chắc chắn rằng doanh nghiệp sẽ mất luôn quyền sản xuất và đưa sản phẩm của mình vào các quốc gia khác.

Citi & Partners

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *